Saturday, February 7, 2026

Nam Ninh, ba tháng thanh xuân và những chuyến đi

Nam Ninh đến với mình không phải như một điểm du lịch, mà như một nơi để ở lại. Ba tháng sống và học tập tại đây đủ dài để mình quen với nhịp sinh hoạt mỗi ngày, đủ chậm để nhận ra thành phố này không ồn ào như tưởng tượng, mà xanh, hiền và rất đời. Từ những buổi sáng đi học giữa hàng cây rợp bóng, những bữa cơm giản dị quanh khu ký túc, đến cảm giác thong thả dạo phố khi chiều xuống – Nam Ninh dần trở thành một không gian sống quen thuộc, chứ không còn là cái tên trên bản đồ.
Cũng từ nơi mình ở lại đủ lâu ấy, những chuyến đi bắt đầu. Cuối tuần rời thành phố, lên tàu đi Quế Lâm, Dương Sóc, Liễu Châu hay xa hơn là Tiểu Thất Khổng, Thiên Hộ Miêu Trại, Triệu Hưng Động Trại ở Quý Châu; rồi lại quay về Nam Ninh, tiếp tục nhịp sống thường ngày. Giữa học tập và dịch chuyển, giữa đời sống bản địa và những hành trình khám phá, ba tháng ở Nam Ninh trở thành một quãng thời gian vừa bình yên, vừa giàu trải nghiệm – không chỉ để nhớ, mà để kể lại.
MỤC LỤC
 

I. Đôi nét về Nam Ninh

Nam Ninh là thủ phủ của Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, nằm ở phía nam Trung Quốc và giữ vai trò là cửa ngõ quan trọng kết nối Trung Quốc với Đông Nam Á. Nhờ vị trí địa lý đặc biệt này, Nam Ninh từ sớm đã trở thành điểm giao thoa giữa văn hóa Hán và văn hóa các dân tộc thiểu số, đặc biệt là người Choang. Thành phố có lịch sử hơn 1.600 năm, từng được gọi là Ung Châu, và qua nhiều triều đại đã dần phát triển từ một đô thị biên viễn thành trung tâm hành chính, kinh tế và văn hóa của toàn vùng Quảng Tây. Ngày nay, Nam Ninh còn được mệnh danh là “thành phố xanh” của Trung Quốc, nổi bật với không gian cây xanh rộng khắp và nhịp sống tương đối thư thả.

Từ Việt Nam, Nam Ninh là một trong những thành phố Trung Quốc dễ tiếp cận nhất. Du khách có thể đi đường bộ qua cửa khẩu Hữu Nghị (Lạng Sơn) – Bằng Tường, sau đó tiếp tục di chuyển bằng tàu cao tốc hoặc xe khách để đến trung tâm thành phố. Tuyến tàu cao tốc từ Bằng Tường đi Nam Ninh hoạt động thường xuyên, thời gian di chuyển nhanh và thuận tiện. Nam Ninh hiện có hai nhà ga chính là ga Nam Ninh và ga Nam Ninh Đông, đóng vai trò là các đầu mối giao thông quan trọng, kết nối thành phố với nhiều đô thị lớn trong khu vực Quảng Tây cũng như các trung tâm kinh tế như Quảng Châu, Thâm Quyến và Thượng Hải. Ngoài ra, Nam Ninh còn có sân bay quốc tế Ngô Vu, phục vụ các chuyến bay nội địa và quốc tế, phù hợp cho những hành trình dài ngày hoặc kết hợp nhiều điểm đến trong Trung Quốc.

Về tham quan, Thanh Tú Sơn là điểm đến nổi tiếng nhất của Nam Ninh. Khu thắng cảnh này nằm ngay trong nội thành, được ví như “lá phổi xanh” của thành phố với rừng cây, chùa cổ, tháp Phật và nhiều vườn hoa theo mùa. Đây là nơi lý tưởng để dạo bộ, ngắm cảnh và cảm nhận nhịp sống chậm rãi của người dân địa phương.

Khu phố Tam Ngõ Nhị mang màu sắc hoài niệm rõ nét, lưu giữ dấu ấn lịch sử đô thị qua những con ngõ nhỏ uốn lượn, dãy nhà cổ và các cửa tiệm truyền thống phản ánh đời sống xưa của người dân Ung Châu, đồng thời trở thành không gian giao thoa hài hòa giữa ẩm thực, văn hóa và du lịch hiện đại.
Khi thành phố lên đèn, Nam Ninh Chi Dạ trở thành tọa độ check-in không thể bỏ qua, nổi bật với các quầy ẩm thực đa dạng, những màn biểu diễn đường phố đặc sắc và không khí giải trí sôi động kéo dài đến tối muộn.
Bên cạnh đó, Quảng trường Ngũ Tượng, sông Ung Giang hay các khu chợ đêm địa phương cũng là những điểm dạo chơi lý tưởng, giúp du khách cảm nhận rõ nét nhịp sinh hoạt thường ngày và đời sống về đêm rất đặc trưng của Nam Ninh.

Không quá sầm uất như Bắc Kinh hay Thượng Hải, Nam Ninh mang đến cảm giác dễ chịu, xanh mát và gần gũi. Đây là điểm đến phù hợp cho những ai muốn bắt đầu hành trình khám phá Trung Quốc từ cửa ngõ phía Nam, vừa tìm hiểu lịch sử – văn hóa, vừa trải nghiệm nhịp sống chậm rãi và thân thiện của một thành phố vùng biên.

II. Những chuyến đi đáng nhớ

1. Liễu Châu

Liễu Châu là một trong những đô thị có lịch sử lâu đời của khu tự trị Quảng Tây, từng giữ vai trò quan trọng trong giao thương và quản lý khu vực từ thời Tần – Hán. Nép mình bên dòng Liễu Giang, thành phố dần phát triển thành trung tâm hành chính, quân sự và kinh tế của miền bắc Quảng Tây. Về văn hóa, Liễu Châu là không gian giao thoa giữa văn hóa Hán và các dân tộc thiểu số như Choang, Miêu, Đồng, thể hiện rõ qua phong tục, lễ hội và đời sống cộng đồng ven sông. Bước sang thế kỷ 20, quá trình công nghiệp hóa mạnh mẽ đã tạo nên diện mạo đô thị hiện đại, nhưng những giá trị truyền thống vẫn song song tồn tại, làm nên bản sắc riêng của một Liễu Châu vừa giàu chiều sâu lịch sử, vừa mang đậm dấu ấn công nghiệp.

Nhờ vị trí giao thông thuận lợi, việc di chuyển đến Liễu Châu khá dễ dàng. Du khách thường đi tàu cao tốc từ Quế Lâm, Nam Ninh hoặc các thành phố lớn trong khu vực, với thời gian chỉ từ 1–2 tiếng. Ngoài ra, hệ thống tàu hỏa thường và xe khách cũng hoạt động liên tục, giúp Liễu Châu trở thành điểm dừng chân thuận tiện trong hành trình khám phá Quảng Tây.

Dù có nền tảng công nghiệp mạnh, Liễu Châu lại gây bất ngờ bởi không gian tự nhiên hài hòa. Dòng Liễu Giang uốn lượn xuyên qua thành phố, hai bên là núi đá vôi xen kẽ các công viên xanh mát, tạo nên một tổng thể vừa khoáng đạt vừa mềm mại. Một cách tiết kiệm để thưởng ngoạn phong cảnh đôi bờ là ngồi buýt nước với giá chỉ 2 tệ – một trải nghiệm thú vị mà không phải du khách nào cũng biết đến. Khi đêm xuống, ánh đèn ven sông phản chiếu mặt nước tạo nên một diện mạo mềm mại, yên bình, rất khác với hình dung quen thuộc về một đô thị công nghiệp.

Trong không gian ấy, Công viên Long Đàm là điểm nhấn tiêu biểu với sự kết hợp hài hòa giữa hồ nước, núi đá, vườn cây và những công trình mang phong cách dân tộc Choang. Nơi đây thích hợp để dạo bộ và cảm nhận nhịp sống chậm rãi của Liễu Châu. Bên cạnh đó, các bảo tàng như Bảo tàng Liễu Châu hay Bảo tàng Công nghiệp cũng góp phần tái hiện rõ nét quá trình hình thành và phát triển của thành phố, từ chiều sâu lịch sử đến dấu ấn công nghiệp đặc trưng qua từng giai đoạn.

Ngày nay, khi nhiều nhà máy cũ được di dời hoặc cải tạo, Liễu Châu đang chuyển mình theo hướng đô thị xanh và thân thiện hơn. Thành phố không còn chỉ là một trung tâm công nghiệp thuần túy, mà dần trở thành điểm đến mang màu sắc rất riêng – nơi quá khứ công nghiệp, đời sống đô thị hiện đại và cảnh quan núi sông cùng tồn tại. Với những ai muốn khám phá một Quảng Tây khác lạ, không quá du lịch hóa nhưng vẫn đủ chiều sâu, Liễu Châu là một lựa chọn đáng để dừng chân.

2. Dương Sóc - Quế Lâm

2.1. Giới thiệu về Dương Sóc, Quế Lâm

a) Quế Lâm
Quế Lâm là một trong những thành phố mang đậm dấu ấn văn hóa – lịch sử của miền nam Trung Hoa, nổi tiếng từ hàng nghìn năm trước bởi cảnh sắc “sơn thủy hữu tình”. Tên gọi Quế Lâm xuất phát từ những cánh rừng cây quế từng mọc dày đặc trong khu vực, gắn với khí hậu ôn hòa và địa thế đặc biệt của vùng đất này. Từ thời Tần – Hán, Quế Lâm đã là trung tâm hành chính quan trọng ở khu vực Lĩnh Nam, đồng thời giữ vai trò giao thương và quân sự chiến lược. Trải qua nhiều triều đại, thành phố này tích lũy một nền văn hóa phong phú, giao thoa giữa văn hóa Hán và các dân tộc thiểu số như Choang, Dao, Miêu, thể hiện rõ qua kiến trúc, phong tục, lễ hội và đời sống thường nhật.

Về di chuyển, Quế Lâm khá thuận tiện để tiếp cận từ nhiều thành phố lớn của Trung Quốc. Du khách có thể đi tàu cao tốc từ Quảng Châu, Thâm Quyến, Trường Sa hay Nam Ninh, với thời gian di chuyển chỉ từ 2–4 tiếng. Thành phố có ba nhà ga chính là ga Quế Lâm, ga Quế Lâm Bắc và ga Quế Lâm Tây, trong đó ga Quế Lâm Bắc phục vụ phần lớn các tuyến cao tốc. Ngoài ra, sân bay quốc tế Lưỡng Giang Quế Lâm nằm cách trung tâm khoảng 30 km, kết nối Quế Lâm với Bắc Kinh, Thượng Hải, Thành Đô và nhiều thành phố lớn khác, phù hợp cho hành trình dài ngày kết hợp nhiều điểm đến.

Nhắc đến Quế Lâm là nhắc đến cảnh quan thiên nhiên trứ danh, nơi dòng Ly Giang uốn lượn giữa những dãy núi đá vôi kỳ vĩ – biểu tượng đã đi vào thơ ca, hội họa và cả hình ảnh trên tờ tiền Trung Quốc. Hành trình du thuyền trên sông Ly Giang từ Quế Lâm đến Dương Sóc là trải nghiệm không thể bỏ lỡ, khi núi non, làng mạc và bến nước lần lượt hiện ra như một bức tranh thủy mặc sống động. Ngay trong nội thành, Núi Vòi Voi – nơi hợp lưu của sông Ly Giang và Đào Hoa Giang – cũng là thắng cảnh mang tính biểu tượng, gắn liền với nhiều truyền thuyết dân gian lâu đời.

Bên cạnh thiên nhiên, Quế Lâm còn lưu giữ nhiều dấu ấn văn hóa – lịch sử đặc sắc. Tĩnh Giang Vương Phủ, từng là phủ đệ của phiên vương nhà Minh, phản ánh rõ nét kiến trúc cung đình cổ và vai trò lịch sử của thành phố trong hệ thống hành chính xưa. Song Tháp Nhật – Nguyệt là điểm nhấn kiến trúc nổi bật khác, với hai tòa tháp mang phong cách Phật giáo, soi bóng xuống mặt hồ và tạo nên khung cảnh ấn tượng. Khi thành phố lên đèn, khu phố đêm Trung Sơn Lộ trở nên nhộn nhịp với các quầy ẩm thực và cửa hàng đặc sản, là nơi lý tưởng để thưởng thức mì Quế Lâm, bánh gạo, đồ nướng đường phố và cảm nhận nhịp sống đời thường của người dân nơi đây.

Với sự kết hợp hài hòa giữa lịch sử lâu đời, văn hóa đa dạng và cảnh sắc thiên nhiên độc đáo, Quế Lâm không chỉ là điểm đến để ngắm cảnh mà còn là nơi lý tưởng để cảm nhận chiều sâu văn hóa và nhịp sống đặc trưng của miền sơn thủy Trung Hoa.

b) Dương Sóc
Dương Sóc là một thị trấn nhỏ nằm ở phía nam Quế Lâm, nép mình bên dòng Ly Giang thơ mộng, nổi bật với địa hình núi đá vôi đặc trưng và vẻ đẹp thiên nhiên mang đậm chất thủy mặc. Không chỉ được xem là tinh hoa phong cảnh của Quế Lâm, nơi đây còn sở hữu bề dày lịch sử hơn 1.400 năm, từng giữ vai trò quan trọng trong giao thương đường thủy. Trải qua nhiều thế kỷ, những giá trị văn hóa – lịch sử ấy vẫn được gìn giữ, thể hiện qua sự đan xen giữa văn hóa Hán và các dân tộc thiểu số, cùng nhịp sống nông nghiệp chậm rãi, mộc mạc còn hiện diện đến ngày nay.

Nhờ vị trí không quá xa trung tâm Quế Lâm, việc di chuyển đến Dương Sóc khá thuận tiện. Du khách thường đến Quế Lâm trước rồi tiếp tục hành trình bằng tàu cao tốc, xe khách hoặc taxi, chỉ mất khoảng 1–1,5 tiếng. Ngoài ra, du thuyền trên sông Ly Giang cũng là một lựa chọn đáng trải nghiệm, khi hành trình di chuyển mở ra liên tiếp những khung cảnh núi non và làng mạc hai bên bờ.

Đặt chân tới Dương Sóc, bức tranh thiên nhiên ấy dần hiện ra qua những cảnh sắc tiêu biểu. Thập Lý Họa Lang trải dài với núi đá vôi trùng điệp, ruộng đồng và làng quê nối tiếp nhau, mang lại cảm giác như đang bước giữa một phòng tranh ngoài trời. Xen trong không gian ấy là sông Ngộ Long mềm mại và trong trẻo, dòng nước uốn lượn phản chiếu mây trời và núi non, gợi nên vẻ yên bình rất đặc trưng của vùng quê Dương Sóc. Bắt ngang qua dòng sông, cầu Phúc Lý mộc mạc và cổ kính trở thành điểm dừng chân lý tưởng để thu trọn khung cảnh sông nước hài hòa. Khi màn đêm buông xuống, Phố Tây lại mang một diện mạo khác: những ngôi nhà cổ xen lẫn nhịp sống hiện đại, với nhiều quán bar và nhà hàng tạo nên không khí sôi động nhưng vẫn giữ được nét riêng của thị trấn.

Bên cạnh đó, “Thiên lý giang sơn đồ” là điểm tham quan khá xa trung tâm nhưng rất đáng ghé thăm, nổi bật với những dãy núi đá vôi nối tiếp nhau; đẹp nhất vào lúc hoàng hôn, khi nắng chiều nhuộm vàng các triền núi, gợi cảm giác như bước vào một bức tranh thủy mặc.

Ngày nay, dù du lịch phát triển mạnh mẽ, Dương Sóc vẫn giữ được nhịp sống chậm và sự gần gũi rất riêng. Thị trấn nhỏ này không chỉ cuốn hút bởi cảnh sắc núi non trùng điệp, mà còn bởi cảm giác an yên, đời thường – nơi người ta có thể tạm rời xa nhịp sống đô thị để thả mình trọn vẹn vào thiên nhiên và văn hóa bản địa.

2.2. Lịch trình 3 ngày 2 đêm

Ngày 1: Nam Ninh - Dương Sóc
Ngày đầu tiên bắt đầu bằng chuyến tàu cao tốc từ Nam Ninh đến ga Dương Sóc. Vừa rời ga, bọn mình bắt taxi về khách sạn Quy Đồ Du Du Tiểu Trúc để gửi hành lý, một khách sạn nhỏ nằm ngay khu Phố Tây, rất thuận tiện cho việc ăn uống và dạo chơi buổi tối. Điểm cộng lớn là khách sạn có thang máy, cùng mức giá khá rẻ, chỉ khoảng 500k cho 1 đêm 2 phòng đôi. Chủ khách sạn thân thiện, dễ mến; khi mình đến, do còn nhiều phòng trống nên đã chủ động nâng cấp miễn phí lên phòng rộng rãi hơn, đầy đủ tiện nghi và sạch sẽ. Nhìn chung, đây là lựa chọn phù hợp nếu muốn lưu trú gần trung tâm với chi phí hợp lý.

Buổi trưa, bọn mình ghé quán Hứa Phủ Ngưu Hỏa Oa trên Phố Tây, một chuỗi lẩu bò khá nổi tiếng, để thưởng thức bữa trưa. Nước lẩu được ninh từ xương bò, vị thanh nhẹ và dễ ăn; các phần thịt bò đa dạng từ nạc, gân đến bò viên đều tươi và đảm bảo chất lượng, đủ để nạp năng lượng cho buổi chiều.

Sau đó, cả nhóm bắt taxi ra bến thuyền để trải nghiệm bè tre trên sông, lướt qua những đoạn ghềnh nhẹ vừa đủ tạo cảm giác thích thú, giữa khung cảnh núi đá vôi nối tiếp nhau trải dài. Ngay khi bè rời bến, sông Ngộ Long hiện ra ở khoảng cách rất gần, gần đến mức có thể nhìn rõ từng gợn sóng nhỏ lăn tăn trên làn nước xanh trong. Dòng sông mát lạnh uốn mình giữa những dãy núi đá vôi, hai bên bờ là ruộng đồng, mái nhà làng quê thấp thoáng sau những rặng tre và hàng cây. Ở những khúc nước lặng, bè trôi chầm chậm, đủ để người ngồi thong thả dõi theo cảnh vật, hít căng lồng ngực làn gió mát và cảm nhận trọn vẹn sự yên ả rất riêng của Dương Sóc. Rồi bất chợt, nhịp sông đổi khác, dòng nước mạnh dần, bè bắt đầu lướt nhanh hơn qua những đoạn ghềnh. Thân bè tre rung nhẹ dưới chân, tiếng nước va vào mạn bè nghe rõ mồn một, từng đợt nước bắn lên mát lạnh, vừa đủ để tim đập nhanh hơn và tiếng cười bật ra rất tự nhiên. Mỗi lần như vậy, cũng đủ làm ướt tay chân, nên bạn cần mặc đồ gọn, nhanh khô và chuẩn bị túi chống nước cho điện thoại, giày dép.

So với thuyền tre truyền thống, bè trượt ghềnh mang lại cảm giác “sống” hơn hẳn. Không chỉ ngồi nhìn cảnh trôi qua, bạn thực sự ở trong lòng dòng sông, cảm nhận rõ nhịp nước đổi thay ngay dưới chân. Mỗi lần lướt qua ghềnh là một khoảnh khắc ngắn thôi, nhưng đủ khiến người ta thấy phấn khích và nhớ mãi.
Vé bè trượt ghềnh hiện nay được mua trực tiếp trên WeChat. Với những tuyến “hot”, bạn cần đặt trước vì rất nhanh hết vé, vé mở bán lúc 20h tối hôm trước theo giờ Trung Quốc. Chỉ cần tìm mini program với từ khóa “遇龙河景区”, chọn tuyến, ngày và khung giờ, điền thông tin hộ chiếu cùng số điện thoại liên lạc rồi thanh toán bằng WeChat Pay. Đến đúng giờ đã chọn, bạn tới bến thuyền, nhập số hộ chiếu tại máy tự động để lấy số xuống bè, sau đó xếp hàng và đưa mã vừa in ra cho nhân viên kiểm tra.

Cuối buổi chiều, ghé cầu Phúc Lý dạo chơi, ngắm sông núi lắng lại trong ánh nắng dịu.

Khi đêm xuống, dòng sông và núi non dần chìm vào bóng tối, không gian tưởng chừng lắng lại thì chương trình biểu diễn Kim Long Tuần Du chính thức bắt đầu. Đúng khoảnh khắc trời vừa sập tối, loạt pháo hoa bất ngờ bắn lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng, báo hiệu cho một đêm trình diễn rực rỡ sắc màu. Từ phía xa, “kim long” dần hiện ra – không phải một con rồng đơn lẻ, mà là cả một đoàn bè tre nối tiếp nhau, uốn lượn mềm mại theo dòng nước. Những chiếc bè thắp lên ánh sáng vàng ấm, kết lại thành hình rồng, chậm rãi trôi trên mặt sông đen sẫm, vẽ nên một dải sáng nổi bật giữa khung cảnh núi non trùng điệp phía sau. Bóng núi sẫm màu càng làm sắc vàng ấy thêm phần lung linh. Khi tiếng nhạc vang lên, trên bè, cô gái trong trang phục dân tộc Choang cất tiếng hát, giọng ngân dài, hòa cùng nhịp nước lặng lẽ trôi.

Kim Long Tuần Du được dàn dựng rất tinh tế, nơi mọi yếu tố đều vừa vặn đến mức dường như tan vào nhau. Không ồn ào, không phô trương, chỉ có ánh sáng lặng lẽ trôi theo dòng nước, âm nhạc vang lên da diết, và cảnh quan sông Ngộ Long vốn đã đẹp nay mang thêm một hơi thở khác. Ban ngày là tranh thủy mặc; khi đêm xuống, dòng sông trở thành một sân khấu – nơi truyền thống dân gian và cách trình diễn hiện đại hòa vào nhau một cách nhẹ nhàng.
Vị trí ngắm đẹp nhất là trên cầu Ngộ Long, vé khoảng 108 tệ nhưng thường hết rất nhanh. Nếu không mua được vé lên cầu, bạn vẫn có thể đứng hai bên bờ sông để xem miễn phí; tầm nhìn không bao quát bằng nhưng vẫn cảm nhận rõ không khí và chuyển động của đoàn rồng. Một số nhà dân ven sông cũng bán chỗ ngồi, vừa ăn uống vừa ngắm cảnh từ trên cao. Ngoài ra, còn có lựa chọn mua vé trên chính những chiếc bè tre – một trải nghiệm rất đặc biệt, nhưng giá vé khá cao.
Vé xem Kim Long Tuần Du trên cầu hoặc ngồi bè cần đặt trước qua WeChat ngay khi mở bán. Lịch tổ chức thay đổi theo từng tháng nên phải theo dõi thông báo từ các kênh chính thức. Tuy nhiên, hệ thống hiện yêu cầu nhập CCCD Trung Quốc, vì vậy cách khả thi nhất với du khách nước ngoài là nhờ người Trung Quốc đặt hộ. Khi đến nơi, chỉ cần đưa mã đặt vé để nhân viên kiểm tra là được.

Xem xong, bọn mình đi bộ ra đầu đường ăn tối tại quán Mỹ Cảnh Nông Trang, một quán nhỏ mang đậm không khí làng quê. Quán chuyên các món gà địa phương, nổi bật nhất là gà ống tre và gà xào. Thịt gà chắc, vị ngọt tự nhiên, ăn kèm rau và các món phụ rất hài hòa, mang đậm hương vị núi rừng.

Cuối cùng, bọn mình bắt taxi quay về Phố Tây, khép lại ngày đầu tiên trong sự nhộn nhịp của phố đêm.

Ngày 2: Dương Sóc - Làng Hồng Nham - Cổ trấn Hưng Bình
Ngày thứ hai bắt đầu từ rất sớm để cảm nhận Dương Sóc trong khoảnh khắc yên tĩnh nhất. Thuê xe máy điện rong ruổi trên những con đường làng, ngắm bình minh lên sau núi và hít thở bầu không khí trong lành giữa đồng ruộng, sông nước. 

Sau đó, bọn mình bao xe đến làng Hồng Nham – điểm dừng chân nổi tiếng với những vườn hồng vào mùa thu, thích hợp để dạo chơi và chụp ảnh. Do không có phương tiện công cộng, mình chọn bao xe riêng 4 chỗ từ Dương Sóc với chi phí 400 tệ để di chuyển, khá thuận tiện cho một chuyến đi trong ngày.
Càng đi sâu vào bên trong làng, những cây hồng xuất hiện ngày một nhiều, trải đều khắp các nẻo đường. Hồng chín treo lủng lẳng trên cành, sắc cam đỏ nổi bật giữa nền lá xanh, tạo thành những mảng màu rất bắt mắt. Có những cây đã được tuốt lá, để lộ trọn vẹn những chùm quả chín vàng óng. Hồng hiện diện bên hiên nhà, ven đường làng, phía sau vườn, gắn liền với từng khoảng sinh hoạt nhỏ của người dân.

Sự đông đúc vừa phải của ngày cuối tuần khiến không gian làng không hoàn toàn tĩnh lặng. Tiếng nói cười, bước chân người qua lại hòa cùng sắc hồng chín, mùi lá khô và cái se lạnh rất đặc trưng của mùa thu, tạo nên một bầu không khí đời thường và dễ chịu. Chính nhịp sống ấy giúp Hồng Nham hiện lên như một ngôi làng đang vận động tự nhiên, chứ không phải một khung cảnh chỉ tồn tại để phục vụ du khách.

Buổi chiều, ghé Thiên Lý Giang Sơn Đồ ngắm hoàng hôn, khi núi non nhuộm sắc vàng cam dịu nhẹ như một bức tranh thủy mặc. 

Tối về phố cổ Hưng Bình, nhận phòng tại khách sạn Vân Cảnh Khách Trạm để tiện cho lịch trình tham quan ngày hôm sau. Khách sạn giá rẻ, hơn 500k cho 1 đêm 2 phòng đôi, tuy nhiên cơ sở vật chất khá cũ và không có thang máy. Điểm trừ lớn nhất là thái độ của chủ khách sạn sau khi mình từ chối mua vé thuyền tham quan sông Ly Giang, khiến trải nghiệm lưu trú tại đây không được thoải mái như kỳ vọng.

Sau đó, đi bộ ra quán Sơn Thủy Duyên Phạn Điếm ăn tối. Quán gây thiện cảm bởi không gian ấm cúng, đúng kiểu quán ăn gia đình. Combo gồm những món quen thuộc như cá hấp bia đặc sản Dương Sóc, chả ốc, tôm xào và rau theo mùa; hương vị mộc mạc, không cầu kỳ nhưng đậm chất bản địa.

Ngày 3: Phố cổ Hưng Bình - Nam Ninh
Ngày cuối cùng bắt đầu với bữa sáng mì gạo Quế Lâm nổi tiếng tại Thiện Vị · Quế Lâm Mễ Phấn. Mì gạo sợi mềm, trộn cùng thịt, dưa chua và nước sốt vừa miệng. Món ăn đơn giản, lên nhanh, giá rẻ nhưng đủ cho một buổi sáng đầy năng lượng.

Tiếp đó là hành trình leo núi Đại Diện để phóng tầm mắt ngắm toàn cảnh núi non chập chùng và dòng Ly Giang uốn lượn bên dưới – một trong những góc nhìn ấn tượng. Từ bến thuyền Hưng Bình, để đến chân núi Đại Diện, bạn có thể đi xe tuk tuk với giá 40 tệ/người hoặc thuê xe máy điện ngay cạnh bến thuyền. Vé leo núi là 20 tệ/người, do người dân địa phương trực tiếp thu. Con đường leo núi là một lối đi hẹp, uốn mình giữa cây cối rậm rạp và những tảng đá phủ rêu. Càng đi sâu vào sườn núi, âm thanh phía dưới dần lắng xuống, nhường chỗ cho tiếng gió luồn qua tán lá và tiếng bước chân khẽ chạm mặt đất. Thỉnh thoảng, con đường mở ra những khoảng trống nhỏ, cho phép nhìn xuống thung lũng phía xa, nơi thấp thoáng những vườn cây ăn quả và những nhà kính nằm rải rác giữa màu xanh. Càng lên cao, không khí trở nên mát và thoáng hơn, gió thổi rõ rệt trên da, còn những bậc đá không đều buộc người ta phải đi chậm lại.

Khi lên tới điểm cao nhất của núi Đại Diện, khung cảnh trước mắt bỗng mở ra bất ngờ và trọn vẹn. Sông Ly Giang như một dải lụa xanh, mềm mại uốn lượn giữa thung lũng núi đá vôi. Mặt nước phản chiếu mây trời, ánh sáng và sắc xanh của núi non xung quanh, gợi cảm giác như đang ngắm một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Nép mình bên dòng sông là phố cổ Hưng Bình với những mái nhà xám và những dãy phố thấp thoáng, tất cả thu gọn trong tầm mắt, yên ả và trầm lắng.
Xa hơn nữa, núi non Dương Sóc trùng trùng điệp điệp kéo dài đến tận chân trời. Những ngọn núi đá vôi xếp lớp trước sau, đậm dần rồi nhạt dần theo khoảng cách; có ngọn rõ nét, có ngọn mờ trong sương, tạo nên chiều sâu rất tự nhiên cho toàn bộ khung cảnh. Đứng trên đỉnh núi, Dương Sóc hiện ra vừa đủ xa để thấy sự bao la, vừa đủ gần để cảm nhận nét mềm mại của núi sông.

Xuống núi, thưởng thức bữa trưa với các món thủy sản địa phương tại Ly Giang Ngư Hỏa Yến. Các món lên đầy đặn và đậm chất “nhà quê” Quảng Tây. Từ lẩu cá, tôm rang đến thịt xào, trứng rán đều vừa miệng, không quá dầu mỡ. Không gian quán rộng rãi, phù hợp cho đoàn đông người.

Sau đó, bọn mình đi bộ ra điểm ngắm cảnh in trên tờ tiền 20 tệ, nơi hầu như ai đến Dương Sóc cũng muốn ghé qua, cũng là một trong những lý do khiến phố cổ Hưng Bình được nhiều người biết đến. Vị trí này nằm ngay bên bờ sông Ly Giang, gần bến thuyền Hưng Bình, nơi những dãy núi đá vôi đặc trưng soi bóng xuống mặt nước phẳng lặng. Thời điểm đẹp nhất để ngắm là sáng sớm hoặc chiều muộn, khi ánh sáng dịu, mặt sông yên và khung cảnh hiện lên đúng với hình ảnh đã in sâu trong ký ức của nhiều người.

Trước khi rời đi, dành thêm chút thời gian dạo quanh phố cổ Hưng Bình, cảm nhận nhịp sống chậm rãi và chọn mua vài món quà nhỏ. Phố không lớn, chỉ vài con đường lát đá uốn cong, đủ để người ta thong thả đi bộ mà chẳng cần vội vàng. Hai bên đường là những ngôi nhà gỗ mái ngói xám, tường loang màu thời gian, cửa gỗ cũ khép hờ như còn lưu giữ hơi thở của những năm tháng xa xưa. Trước hiên nhà, đèn lồng đỏ đung đưa khẽ, bên cạnh là vài chiếc ghế tre thấp, gợi cảm giác về một buổi trà chiều ấm cúng.
Dọc theo con phố là những quán nhỏ bán trà, bánh ngọt, đồ thủ công hay tranh vẽ núi non sông nước. Người bán ngồi sau quầy gỗ, không mời chào vồn vã; khách ghé vào xem hàng, hỏi han đôi câu rồi lại thong thả rời đi. Mùi gỗ cũ, mùi trà mới pha, mùi thức ăn từ những căn bếp đâu đó hòa quyện vào nhau, rất nhẹ và rất quen. Tiếng bước chân khẽ vang trên nền đá, xen lẫn những cuộc trò chuyện nhỏ nhẹ, tạo nên một nhịp sống đều đều, bình thản và dễ chịu - đủ để cảm nhận rằng nơi đây không chỉ là phố dành cho du khách, mà vẫn là chốn người ta đang sống và sinh hoạt mỗi ngày.

Cuối ngày, ra ga tàu trở về Nam Ninh, khép lại hành trình 3 ngày nhẹ nhàng nhưng trọn vẹn – vừa đủ để chạm vào cảnh sắc, nhịp sống địa phương và tận hưởng những khoảnh khắc bình yên giữa thiên nhiên Quảng Tây.

3. Tiểu Thất Khổng - Thiên Hộ Miêu Trại

Ngày 1: Nam Ninh - Tiểu Thất Khổng - Thiên Hộ Miêu Trại
Ngày đầu tiên bắt đầu từ sáng sớm. Bọn mình đi tàu cao tốc từ Nam Ninh tới ga Lệ Ba, rồi tiếp tục bắt taxi khoảng 15 phút để vào khu thắng cảnh Tiểu Thất Khổng. Quãng đường từ ga vào không quá xa, di chuyển dễ dàng, phù hợp cho cả lịch trình tham quan trong ngày hoặc kết hợp cùng các điểm khác trong khu vực Lệ Ba. 
Tiểu Thất Khổng là một trong những thắng cảnh nổi tiếng nhất của Quý Châu, nằm trong khu bảo tồn thiên nhiên Lệ Ba và đã được UNESCO công nhận là Di sản Thiên nhiên Thế giới. Nơi đây gây ấn tượng bởi hệ sinh thái karst đặc trưng, rừng nguyên sinh xanh mướt, suối nước trong veo và những cây cầu đá cổ phủ rêu, tạo nên khung cảnh vừa hoang sơ vừa nên thơ.

Tên gọi Tiểu Thất Khổng bắt nguồn từ cây cầu đá bảy nhịp được xây dựng từ thời nhà Thanh, bắc qua dòng suối xanh ngọc. Từ cây cầu này, toàn bộ khung cảnh núi rừng, mặt nước và rêu phong như mở ra theo từng bước chân. Dòng suối trong vắt uốn lượn giữa rừng, có đoạn hiền hòa như gương, có đoạn lại đổ thành thác trắng xóa, tạo nên nhịp điệu rất riêng cho không gian nơi đây. Màu xanh của nước, của cây rừng và của rêu đá hòa quyện với nhau, khiến Tiểu Thất Khổng mang cảm giác mát lành, dễ chịu, đặc biệt lý tưởng để tham quan vào những ngày nắng nóng.
Bên trong khu thắng cảnh là hệ thống đường đi bộ men theo suối và rừng, đưa du khách lần lượt khám phá các điểm như thác nước tầng tầng, hồ nước xanh biếc, rừng rậm nguyên sinh và những lối mòn phủ bóng cây. Không gian yên tĩnh, ít tiếng ồn, rất phù hợp để đi chậm, ngắm cảnh và cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp tự nhiên của Quý Châu.
Vé tham quan Tiểu Thất Khổng có giá 170 tệ, đã bao gồm vé vào cửa và xe buýt nội khu. Do khu thắng cảnh khá rộng, xe buýt nội khu giúp di chuyển thuận tiện giữa các điểm chính, tiết kiệm thời gian và sức lực.
Một điểm cộng khá tiện là khu thắng cảnh có tủ gửi hành lý miễn phí. Với những vali nhỏ, hay balo, túi xách, du khách có thể gửi trực tiếp tại tủ gửi đồ. Trường hợp vali lớn, có thể gửi tại khu có bảo vệ ở bên cạnh, an ninh đảm bảo và rất thuận tiện cho những ai di chuyển thẳng từ ga tàu đến tham quan.
Không quá ồn ào hay đông đúc như nhiều danh thắng nổi tiếng khác, Tiểu Thất Khổng mang đến cảm giác thư thả, gần gũi với thiên nhiên – một điểm dừng chân lý tưởng để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp xanh mát và nguyên sơ của Quý Châu. 

Bọn mình thong thả dạo chơi đến khoảng 13h thì rời khu, mua vé xe khách đi thẳng lên Thiên Hộ Miêu Trại, mất chừng 3 tiếng. Đây là ngôi làng của người Miêu lớn nhất Trung Quốc, nằm sâu giữa vùng núi Quý Châu. Khi đến nơi, trời đã sập tối, cái lạnh vùng cao bắt đầu rõ rệt. Vé vào cửa Thiên Hộ Miêu Trại có giá 90 tệ, xe buýt nội khu 20 tệ, giới hạn 4 lượt di chuyển. Nếu di chuyển thêm, mỗi lượt tính 5 tệ. Việc sử dụng xe buýt là bắt buộc vì từ cổng trại vào trung tâm còn phải đi qua một quãng đường núi. Tuy nhiên, khi mình tới là mùa thấp điểm nên được giảm 50% vé vào cửa và xe buýt không giới hạn số lượt, tổng chi phí chỉ còn 65 tệ – khá dễ chịu so với quy mô và trải nghiệm mà Thiên Hộ Miêu Trại mang lại.

Sau khi mua vé tham quan, cả nhóm tiếp tục di chuyển vào làng để check-in khách sạn Ngõa Lam Hiên Toàn Cảnh, nằm trên sườn núi. Đường lên khách sạn khá quanh co, buổi tối hơi khó tìm, nhất là khi mới đặt chân tới. Nhưng chính vị trí ấy lại trở thành điểm cộng rất lớn. Từ tầng thượng có thể phóng tầm mắt bao trọn những mái nhà xếp lớp trên triền núi, đặc biệt đẹp khi làng lên đèn. Không gian xung quanh yên tĩnh hơn hẳn khu trung tâm, tách khỏi dòng người đông đúc phía dưới. Phòng ốc gọn gàng, sạch sẽ, thiết kế đơn giản, không quá cầu kỳ nhưng đủ thoải mái để nghỉ ngơi sau một ngày đi bộ mệt mỏi.

Sau quãng đường dài, không ai còn đủ sức để đi tìm một quán ăn “nổi tiếng”, nên lựa chọn hợp lý nhất là quán lẩu cá nằm ngay gần khách sạn. Nồi lẩu cá chua được dọn ra khi hơi nước còn bốc nghi ngút. Cá tươi, thịt chắc, thịt bò mềm, nước dùng chua cay vừa phải, mang mùi lên men rất đặc trưng của Quý Châu. Không phải bữa ăn cầu kỳ, nhưng chính sự ấm áp và mộc mạc ấy mang lại cảm giác được nghỉ ngơi sau một ngày dài.

Cuối ngày, bọn mình thong thả dạo phố đêm, ngắm Thiên Hộ Miêu Trại lên đèn, rực rỡ mà vẫn trầm lắng. Khi màn đêm buông xuống, Thiên Hộ Miêu Trại bước vào một nhịp điệu khác hẳn. Từng ngôi nhà sàn lần lượt lên đèn, ánh sáng vàng ấm trải dài theo sườn núi và thung lũng, khiến cả trại bừng sáng. Các quán ăn, quầy hàng bắt đầu đông đúc hơn, tiếng nói cười vang lên xen lẫn âm nhạc dân tộc, tạo nên không khí vừa rộn ràng vừa rất đặc trưng. Nhìn từ trên cao, Thiên Hộ Miêu Trại như một biển sao lấp lánh giữa núi rừng – sống động, ấm áp và đầy sức hút, đủ để người ta muốn nán lại thật lâu giữa đêm miền núi Quý Châu.

Ngày 2: Thiên Hộ Miêu Trại - Nam Ninh
Sáng ngày thứ hai, bọn mình dậy sớm leo lên đài quan sát để săn bình minh và ngắm toàn cảnh bản làng, nhưng trời nhiều mây nên đành lỡ hẹn với những ánh nắng đầu ngày. Từ trên cao nhìn xuống, những ngôi nhà gỗ xếp tầng men theo sườn núi, ôm trọn thung lũng cùng dòng suối uốn lượn bên dưới, tạo nên một bức tranh vừa hùng vĩ vừa mềm mại. 

Sau bữa sáng, cả nhóm bắt đầu khám phá Thiên Hộ Miêu Trại. Ban ngày, Thiên Hộ Miêu Trại hiện ra trong làn sương mỏng và ánh sáng dịu của vùng núi. Những ngôi nhà gỗ xếp tầng men theo sườn núi, mái ngói sẫm màu nổi bật giữa sắc xanh trầm của rừng cây và ruộng bậc thang phía xa. Không khí mát lạnh, hơi ẩm phảng phất, khiến khung cảnh thêm phần tĩnh lặng. Dọc theo các lối đi là những điểm ngắm cảnh, khu sinh hoạt của người Miêu, quán ăn, quán trà xen kẽ đời sống thường nhật. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, đủ để người ta vừa bước đi, vừa quan sát, vừa cảm nhận nhịp sống bình dị trong trại.

Một điểm cộng rất tiện là trong trại có nhiều tủ gửi đồ miễn phí. Du khách chỉ cần đặt cọc 30 tệ và sẽ được hoàn lại đầy đủ khi lấy đồ, rất phù hợp với những ai đi thẳng từ ga tàu tới tham quan.

Kế tiếp, bọn mình tìm đến Sơn Phòng Toàn Cảnh Quán, một quán ăn nằm trên sườn núi. Đường lên hơi khó tìm, phải leo thêm một đoạn dốc mới tới nơi. Trong căn nhà gỗ ấm áp, vừa ăn vừa nhìn xuống bản Miêu trải dài phía dưới, những mái nhà nối tiếp nhau tạo nên cảm giác rất khác so với bữa lẩu vội vã hôm trước. Các món ăn mang đậm phong vị địa phương, nêm nếm vừa cay, đậm đà, ăn cùng cơm nóng rất hợp với thời tiết nơi đây.

Trước khi rời làng, bọn mình ghé một quán cà phê trên cao để ngắm toàn cảnh Thiên Hộ Miêu Trại từ trên xuống, rồi lấy hành lý, bắt taxi ra ga Khải Lý Nam và lên tàu cao tốc trở về Nam Ninh. Khép lại hành trình 2 ngày, Tiểu Thất Khổng và Thiên Hộ Miêu Trại để lại cảm giác vừa đủ: đủ thiên nhiên, đủ văn hóa, đủ chậm để cảm nhận, và đủ gọn gàng cho một chuyến đi ngắn nhưng trọn vẹn.

4. Triệu Hưng Động Trại

Chuyến đi này, mình dành trọn hai ngày để khám phá Triệu Hưng Động Trại, một trong những cộng đồng người Động lớn và tiêu biểu nhất ở Quý Châu, nằm giữa thung lũng rộng, bốn bề là núi non và ruộng nước. Khác với sự xếp tầng theo sườn núi của Miêu Trại, Triệu Hưng mở ra theo chiều ngang, làng mạc trải dài dọc con suối trung tâm, tạo cảm giác thoáng đãng và rất mộc mạc. Những tháp trống, cầu gió mưa và nhà gỗ truyền thống hiện diện khắp trại, đan xen vào đời sống thường ngày, khiến việc dạo quanh nơi đây giống như đang đi giữa một ngôi làng đang sống, hơn là một điểm tham quan đơn thuần.

Vé vào cửa Triệu Hưng Động Trại là 80 tệ. Từ trung tâm du khách tới cổng trại có xe buýt nội khu miễn phí, khá tiện lợi, nhất là với ai mang theo hành lý. Cách phổ biến nhất để tới đây là đi tàu cao tốc đến ga Tòng Giang rồi bắt taxi thẳng tới trung tâm du khách, quãng đường ngắn và dễ di chuyển.

Sau khi mua vé, bọn mình đi xe buýt vào trung tâm rồi đi bộ đến khách sạn Triệu Hưng Lão Bổng Dân Túc ở cuối làng. Khách sạn mang dáng dấp nhà gỗ truyền thống, không gian nhỏ gọn, ấm cúng và sạch sẽ. Buổi tối hầu như không có tiếng ồn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đặc trưng của làng bản. Dù ở cuối làng nên đi lại hơi xa, nhưng bù lại là cảm giác được sống giữa không gian bản địa đúng nghĩa, không quá đậm màu du lịch.

Tiếp đó, bọn mình ăn trưa tại Động Lang Tửu Lâu, quán có không gian rộng rãi. Bữa ăn tròn vị với lẩu bò chua, heo quay ăn kèm rau và cơm trắng. Vị chua được tiết chế vừa phải, dễ ăn.

Ăn xong, hành trình khám phá Triệu Hưng Động Trại mới thực sự bắt đầu. Trong lúc các bạn mình thuê trang phục dân tộc để chụp ảnh, mình chọn cách một mình thong thả men theo con suối chạy giữa làng, bước qua những cây cầu gió mưa bằng gỗ và ngang qua các tháp trống vươn cao giữa không gian thoáng đãng. Tiếng nước róc rách hòa cùng âm thanh sinh hoạt thường ngày – tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng trẻ nhỏ nô đùa – khiến ngôi làng hiện lên vừa sống động vừa bình yên. Mỗi bước chân như đưa mình chạm gần hơn vào nhịp sống của người Động, nơi kiến trúc truyền thống, phong tục và đời sống thường nhật hòa quyện tự nhiên, không chút gượng ép.

Từ cổng trại, mình tiếp tục leo lên đài quan sát trên cao theo con đường uốn quanh sườn núi, thoai thoải và dễ đi. Đứng từ đây nhìn xuống, toàn bộ Triệu Hưng hiện ra trọn vẹn: những mái nhà gỗ san sát bên dòng suối, tháp trống nổi bật giữa làng, phía trước là ruộng vườn và bốn bề là núi non bao bọc. Ở độ cao ấy, âm thanh dường như lắng lại, chỉ còn gió khẽ lướt qua và cảm giác như đang đứng ngoài nhịp thời gian, lặng nhìn một ngôi làng vẫn âm thầm sinh hoạt giữa thung lũng rộng lớn của Quý Châu.

Kế tiếp, bọn mình ghé Động Gia Tiểu Quán Tư Phòng Thái dùng bữa tối, một quán nhỏ, mang đến cảm giác thân thuộc như một bữa cơm nhà. Lẩu cá chua nguyên con vị thanh, heo quay da giòn, thêm vài món rau và bát cơm trắng nóng hổi – mộc mạc mà khó quên. 

Chuyến đi của bọn mình trùng đúng vào ngày 19–20/12, thời khắc giao thừa và mùng Một Tết truyền thống của người Động, nên cả bản làng nhộn nhịp hơn hẳn ngày thường. Tối hôm đó, khi màn đêm buông xuống, người dân và du khách cùng tập trung trước cổng trại để chờ xem pháo hoa. Những chùm sáng rực rỡ bừng lên giữa nền trời xanh thẫm, ánh sáng hắt xuống mái nhà gỗ, khiến không gian bừng sáng trong không khí vừa rộn ràng vừa đậm sắc miền núi Quý Châu. Khép lại ngày đầu trong âm thanh náo nức và ánh sáng rực rỡ ấy, tụi mình mang theo cảm giác háo hức chờ đón ngày kế tiếp ngập tràn sắc màu lễ hội.
Sáng hôm sau, Triệu Hưng bước vào phần sôi động nhất với lễ diễu hành đầu năm. Từ sớm, người Động trong trang phục truyền thống đã tập trung trên trục đường chính của trại. Trong đoàn diễu hành, họ gánh theo các vật cúng như xôi, thịt, rượu, gà, lợn, cá…, lễ phẩm được bày gọn trong gùi tre và mâm gỗ. Tiếng trống, tiếng khèn vang lên liên tục, hòa cùng tiếng trò chuyện rộn ràng. Đoàn người di chuyển chậm rãi, trang trọng nhưng không nặng nghi lễ, thể hiện rõ tinh thần cộng đồng và niềm vui đón năm mới. Đứng bên đường quan sát, mình có cảm giác như đang chứng kiến một lát cắt rất sống động của đời sống văn hóa người Động – mộc mạc, chân thật và đầy sức sống.
Lễ diễu hành kết thúc, bọn mình ăn trưa tại quán Sơn Hạ · Lạc Oa, chuyên món lạc oa – kiểu nướng/lẩu khô đặc trưng của Quý Châu. Thịt ba chỉ và thịt bò vàng bản địa được nướng trực tiếp trên chảo gang, nóng hổi và đậm vị, rất hợp với cái lạnh vùng núi.

Ăn xong, cả nhóm quay lại khách sạn lấy hành lý rồi ra ga lên tàu trở về. Vì phải đổi tàu ở Quế Lâm, mình đã chủ động sắp xếp thời gian để ghé thăm Núi Vòi Voi và Song Tháp Nhật Nguyệt – hai biểu tượng của thành phố mà trong chuyến đi trước vẫn còn lỡ hẹn. Đứng bên bờ Ly Giang ngắm vòm đá uốn cong như chiếc vòi voi đang cúi mình hút nước, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua mặt sông lăn tăn sóng, rồi thong thả dạo quanh hồ nơi hai tòa tháp vàng – bạc lặng lẽ soi bóng xuống mặt nước trong veo, mình bỗng thấy lòng dịu lại, một cảm giác tròn đầy len lỏi – không còn tiếc nuối hay dang dở, chỉ còn sự an yên khi những mảnh ghép từng bỏ lỡ nay đã được nối lại đủ đầy. 

Vậy là hành trình Quý Châu của tụi mình – từ Tiểu Thất Khổng với những hồ nước xanh biếc như ngọc giữa rừng già, Thiên Hộ Miêu Trại lung linh ánh đèn đêm giữa thung lũng, đến Động Trại rộn ràng không khí ngày Tết trong tiếng trống khèn – đã chính thức khép lại. Mỗi điểm dừng chân không chỉ mang đến những khung hình ấn tượng, mà còn lưu lại những câu chuyện chân thật về con người, văn hóa và nhịp sống rất riêng của miền sơn cước phía Nam Trung Quốc.

No comments:

Post a Comment

Popular Posts